Home / Tâm Sự Chia Sẻ / Cảm giác tội lỗi từ khi ly hôn chồng

Cảm giác tội lỗi từ khi ly hôn chồng

Tôi và anh kết hôn 3 năm thì ly hôn hay nói đúng hơn là tôi chủ động chia tay với anh, tất cả cũng chỉ bởi một chữ nghèo.

Cảm giác tội lỗi từ khi ly hôn chồng

don-xin-ly-hon

Khi 20 tuổi, tôi về làm vợ anh , anh hơn tôi 3 tuổi, công việc là lái xe thuê cho một nhà xe khách đường dài, lương tháng cũng phải dè xẻn lắm cũng chỉ đủ để chi tiêu cuộc sống thường ngày.

Tôi làm việc trong một thẩm mỹ viện nhỏ, lương thấp, chỉ đủ trang trải cuộc sống cho một mình tôi, bố mẹ chồng tôi cũng chỉ làm nông, cuộc sống quanh năm vất vả cũng chỉ đủ ăn, chứ không dư dả. Khi chúng tôi sinh con, thì càng khó khăn hơn.

Không phải tự khen nhưng tôi cũng là phụ nữ có vẻ ngoài khá ưu nhìn, sau khi sinh con xong, tôi càng mặn mà và cuốn hút. Thành thử dù đã có chồng nhưng tôi nhưng vẫn có rất nhiều người đàn ông theo đuổi, tán tỉnh. Có nhiều người còn có điều kiện hơn chồng tôi nhưng tôi đều từ chối hết.

Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi con tôi hơn 1 tuổi, chồng tôi bị tai nạn giao thông mất khả năng lao động, kinh tế gia đình càng khó khăn, mọi gánh nặng về kinh tế gia đình đều đổ lên đầu tôi. Những ấm ức, so đo, ích kỷ tích tụ ngày một lớn, những thứ đó giết chết tình yêu của tôi với chồng, trong lòng tôi chỉ còn nỗi mơ hồ, mỏi mệt và thất vọng.

Tôi cảm thấy chán nản cuộc sống cứ phải lo tiền bạc, lo cho gia đình mà một mình tôi phải chịu. Chồng tôi dù cũng yêu thương và hiểu cho tôi nhưng anh cũng chẳng thể làm gì cả.

Rồi tôi ngoại tình, đó chính là một trong những người yêu và theo đuổi tôi say mê. Sau đó không bao lâu, người đó cầu hôn tôi, rồi sẽ lo cho tôi và con tôi, tôi không phải lo lắng tiền bạc vì người đó sẽ chu cấp hết.

Tôi suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng tôi viết đơn ly hôn, mặc cho anh cầu xin tôi hãy nghĩ lại. Tôi đã quyết định dứt áo ra đi, mặc cho bao nhiêu điều tiếng là người phụ chồng, tham tiền.

Người đàn ông đó cưới tôi, đối xử rất tốt với tôi, tôi chẳng thiếu thốn thứ gì về vật chất, thế nhưng, cũng từ ngày tôi ly hôn và từ bỏ gia đình chồng, tôi chưa có ngày nào sống yên ổn.

Tôi cứ bị dày vò, dù ly hôn rất lâu nhưng tôi cứ nghĩ mãi về người chồng cũ, tôi cứ bị lỗi lầm của mình dằn vặt. Cũng từ ngày lấy chồng mới, tôi gần như không dám trở về nhà thăm bố mẹ mình bởi hàng xóm dòm ngó, nói ra nói vào.

Có những đêm cứ nhắm mắt là quá khứ lại ùa về. Tôi không có cách nào rũ bỏ đi được. Cảm giác tội lỗi cứ làm tôi thấy ray rứt.